偈一首

宋代 潘良貴
良木秀山澤,中林猶百年。 斲削應約繩,必資諸巧匠。 陶者輸瓦甓,圬人施塗泥。 絲網及寶鈴,丹漆墍塑績。 罷精磨歲月,始克歡厥成。 金錢與糗糧,所費如山積。 雖名有漏法,實為無量德。 庶俾凡睹聞,因緣得入道。 我昔禮大士,廣廈余千間。 何人持烈煙,一燎不存芥。 嗚呼有施者,又有戕毀人。 良繇弗思維,縱我無明故。 今合檀施力,作新美逾初。 丁此時{左暵去日右喜}危,為眾作依怙。 咨爾方來者,毋意隳前功。 增飭愛護之,當如扞頭目。 使百千萬億,遊戲依雙林。 於龍華會中,永瞻微妙相。
liáng xiù shān   zhōng lín yóu bǎi nián  
zhuó xuē yìng yuē shéng   zhū qiǎo jiàng  
táo zhě shū   rén shī  
wǎng bǎo líng   dān  
jīng suì yuè   shǐ huān jué chéng  
jīn qián qiǔ liáng   suǒ fèi shān  
suī míng yǒu lòu   shí wèi liàng  
shù fán wén   yīn yuán dào  
shì   guǎng shà qiān jiān  
rén chí liè yān   liáo cún jiè  
yǒu shī zhě   yòu yǒu qiāng huǐ rén  
liáng yáo wéi   zòng míng  
jīn tán shī   zuò xīn měi chū  
dīng shí   { zuǒ hàn yòu   } wēi   wèi zhòng zuò  
ěr fāng lái zhě   huī qián gōng  
zēng chì ài zhī   dāng gǎn tóu  
shǐ 使 bǎi qiān wàn   yóu shuāng lín  
lóng huá huì zhōng   yǒng zhān wēi miào xiāng