寄穎昌諸叔

宋代 呂本中
身如許縣老聾丞,心是江湖版下僧。萬事聊憑曲肱夢,一尊時近短檠燈。 舊遊可數終難又,惡況雖多不厭曾。尚憶少年情語否,夜窗相對發鬅鬙。
shēn xiàn lǎo lóng chéng   xīn shì jiāng bǎn xià sēng wàn shì liáo píng gōng mèng   zūn shí jìn duǎn qíng dēng    
jiù yóu shǔ zhōng nán yòu   è kuàng suī duō yàn céng shàng shào nián qíng fǒu   chuāng xiāng duì péng sēng