記夜

宋代 呂本中
殘暑薰炙人,安夢不得長。忽蒙千里風,慰此六尺床。 高梧舞清影,上懸明月光。初知枕簟穩,未厭塵土忙。 中宵有臭蟲,其大如蛣蜣。排闥觸屏帳,怒欲凌空翔。 熟視不得名,但見兩翼張。本草所不載,爾雅所未詳。 夏蟲盛百族,此物尤猖狂。東窗不得睡,幸無疾病妨。 惜哉有知物,點污此微涼。人生要更事,美惡無不嘗。 悉除糞壤念,頓悟服食方。去為千丈松,凜然沖雪霜。 慎勿學瓜瓠,置身籬落傍。
cán shǔ xūn zhì rén   ān mèng zhǎng méng qiān fēng wèi   liù chǐ chuáng    
gāo qīng yǐng   shàng xuán míng yuè guāng chū zhī zhěn diàn wěn wèi   yàn chén máng    
zhōng xiāo yǒu chòu chóng   jié qiāng pái chù píng zhàng   líng kōng xiáng    
shú shì míng   dàn jiàn liǎng zhāng běn cǎo suǒ zài ěr   suǒ wèi xiáng    
xià chóng shèng bǎi   yóu chāng kuáng dōng chuāng shuì xìng   bìng fáng    
zāi yǒu zhī   diǎn wēi liáng rén shēng yào gēng shì měi   è cháng    
chú fèn rǎng niàn   dùn shí fāng wèi qiān zhàng sōng lǐn   rán chōng xuě shuāng    
shèn xué guā   zhì shēn luò bàng