寄姚文發

宋代 鄭剛中
芳蓀小繡肩相拍,拍初同作江湖客。 夢裡春風三十年,青銅照我頭都白。 與公常日話瀟湘,恨不此身生兩翼。 何如附驥得千里,再此搜尋舊蹤跡。 荷公睹物能我念,小字密書盈一尺。 報言扶膝所經由,興廢存亡皆歷歷。 吾家甘棠人所憐,今不見鸞空枳棘。 至如敘述所知友,但若前生略相識。 恍然沈痛念平生,讀盡寄書清淚滴。 自嗟憔悴百憂身,慘慘中腸常感激。 去年邂逅見中都,我正蹶蹄遭棄斥, 相隨扶病出幽巷,買酒歸來款顏色。 懷書亦復清渡灞,從此參商遠暌隔。 公今館置得賢府,厚禮溫顏同古昔。 車魚足意長鋏閒,越聲不用思莊舄。 果能援筆賦鸚鵡,自可使人皆辟易。 他時依倚就聲價,疏蹻何由不離釋。 惟予投置奧渫中,轉轉窮愁滿胸意。 春蠶未繭官督之,捋穗輸租瓶盎窄。 誓將斸病十畝園,竹徑柴門閉聲寂。 聲名雖不暫膻香,不願埋頭如李赤。 為公書此報東風,一夜楓林關塞蒙。
fāng sūn xiǎo xiù jiān xiāng pāi   pāi chū tóng zuò jiāng  
mèng chūn fēng sān shí nián   qīng tóng zhào tóu dōu bái  
gōng cháng huà xiāo xiāng   hèn shēn shēng liǎng  
qiān   zài sōu xún jiù zōng  
gōng néng niàn   xiǎo shū yíng chǐ  
bào yán suǒ jīng yóu   xīng fèi cún wáng jiē  
jiā gān táng rén suǒ lián   jīn jiàn luán kōng zhǐ  
zhì shù suǒ zhī yǒu   dàn ruò qián shēng lüè xiāng shí  
huǎng rán shěn tòng niàn píng shēng   jǐn shū qīng lèi  
jiē qiáo cuì bǎi yōu shēn   cǎn cǎn zhōng cháng cháng gǎn  
nián xiè hòu jiàn zhōng dōu   zhèng juě zāo chì  
xiāng suí bìng chū yōu xiàng   mǎi jiǔ guī lái kuǎn yán  
huái shū qīng   cóng shēn shāng yuǎn kuí  
gōng jīn guǎn zhì xián   hòu wēn yán tóng  
chē cháng jiá xián   yuè shēng yòng zhuāng  
guǒ néng yuán yīng   shǐ 使 rén jiē  
shí jiù shēng jià   shū juē yóu shì  
wéi tóu zhì ào xiè zhōng   zhuǎn zhuǎn qióng chóu mǎn 滿 xiōng  
chūn cán wèi jiǎn guān zhī   suì shū píng àng zhǎi  
shì jiāng zhǔ bìng shí yuán   zhú jìng chái mén shēng  
shēng míng suī zàn shān xiāng   yuàn mái tóu chì  
wèi gōng shū bào dōng fēng   fēng lín guān sài hēi