寄楊彥遠隱君

宋代 鄭元祐
子云家在讓王村,昆弟三人行最尊。勝槩不煩多屋宇,醉鄉元自有乾坤。 蒙天錫福身長健,與物為春道自存。璊玉墜枝桃結子,翠幢羅蓋竹生孫。 按歌親制縈雲曲,教舞長開待月軒。藝足稻田青雨潑,睡濃嶶帳錦香溫。 不於野隱慚雌伏,政以朝趨怯駿奔。比跡梁鴻脫塵網,追蹤巢父洗心源。 佛香梵夾還投老,取次毗邪不二門。
zi yún jiā zài ràng wáng cūn   kūn sān rén xíng zuì zūn shèng gài fán duō   zuì xiāng yuán yǒu qián kūn
méng tiān shēn cháng jiàn   wèi chūn dào cún mén zhuì zhī táo jié   cuì chuáng luó gài zhú shēng sūn
àn qīn zhì yíng yún   jiào zhǎng kāi dài yuè xuān dào tián qīng   shuì nóng wēi zhàng jǐn xiāng wēn
yǐn cán   zhèng cháo qiè jùn 駿 bēn liáng hóng tuō chén wǎng   zhuī zōng cháo xīn yuán
xiāng fàn jiā hái tóu lǎo   xié èr mén