積雪

宋代 韓淲
積雪有何好,照我窗牖明。窗明不能寐,披衣數寒更。 帶雨豈滅蹤,無風如有聲。荒荒山野人,渺渺江海情。
xuě yǒu hǎo   zhào chuāng yǒu míng chuāng míng néng mèi   shù hán gēng    
dài miè zōng   fēng yǒu shēng huāng huāng shān rén miǎo   miǎo jiāng hǎi qíng