霽雪

清代 戴梓
彤雲散玉滿乾坤,萬疊寒峰白照軒。村徑瀰漫人寂寞,林巒愁慘月黃昏。 梅花影斷無歸路,竹葉香浮且閉門。可惜冰天寒磧里,吟成白雪向誰言。
tóng yún sàn mǎn 滿 qián kūn   wàn dié hán fēng bái zhào xuān cūn jìng màn rén   lín luán chóu cǎn yuè huáng hūn
méi huā yǐng duàn guī   zhú xiāng qiě mén bīng tiān hán   yín chéng bái xuě xiàng shuí yán