寄徐□

宋代 吳惟信
白雪滿頭顱,何堪涉畏途。不知鄉信去,曾達故人無。 日落鴉聲急,天空雁影孤。定應吟望處,思憶到江湖。
bái xuě mǎn 滿 tóu   kān shè wèi zhī xiāng xìn céng   rén    
luò shēng   tiān kōng yàn yǐng dìng yīng yín wàng chù   dào jiāng