寄肖健

近現代 盧青山
我與我兄俱懵懂,愛兄颯颯秋面孔。髭若秋藤老盤詰,秋潭學目藏光澤。 世不悅君之奇矯,棄之不顧如秋草。我擁醉態和斜暉,洗君草上塵和躁。 曩者時作子夜訪,被中拽出猶光膀。奈何一去在巴府,道雖不遠憶卻苦。 君亦須臾憶我麼?我一無君事俱不可,但向凜凜寒床臥。 秋金昨落梧桐挺,請君想像雲溪景。
xiōng měng dǒng   ài xiōng qiū miàn kǒng ruò qiū téng lǎo pán jié   qiū tán xué cáng guāng
shì yuè jūn zhī jiǎo   zhī qiū cǎo yōng zuì tài xié huī   jūn cǎo shàng chén zào
nǎng zhě shí zuò fǎng   bèi zhōng zhuāi chū yóu guāng bǎng nài zài   dào suī yuǎn què
jūn me   jūn shì   dàn xiàng lǐn lǐn hán chuáng
qiū jīn zuó luò tóng tǐng   qǐng jūn xiǎng xiàng yún jǐng