寄吳德仁兼簡陳季常

宋代 蘇軾
東坡先生無一錢,十年家火燒凡鉛。 黃金可成河可塞,只有霜鬢無由玄。 龍丘居士亦可憐,談空說有夜不眠。 忽聞河東獅子吼,拄杖落手心茫然。 誰似濮陽公子賢,飲酒食肉自得仙。 平生寓物不留物,在家學得忘家禪。 門前罷亞十頃田,清溪繞屋花連天。 溪堂醉臥呼不醒,落花如雪春風顛。 我游蘭溪訪清泉,已辦布襪青行纏。 稽山不是無賀老,我自興盡回酒船。 恨君不識顏平原,恨我不識元魯山。 銅駝陌上會相見,握手一笑三千年。
dōng xiān sheng qián   shí nián jie huǒ shāo fán qiān  
huáng jīn chéng sài   zhǐ yǒu shuāng bìn yóu xuán  
lóng qiū shì lián   tán kōng shuō yǒu mián  
wén dōng shī zi hǒu   zhǔ zhàng luò shǒu xīn máng rán  
shuí shì yáng gōng xián   yǐn jiǔ shí ròu de xiān  
píng shēng liú   zài jiā xué wàng jiā chán  
mén qián shí qǐng tián   qīng rào huā lián tiān  
táng zuì xǐng   luò huā xuě chūn fēng diān  
yóu lán fǎng qīng quán   bàn qīng xíng chán  
shān shì lǎo   xìng jìn huí jiǔ chuán  
hèn jūn shí yán píng yuán   hèn shí yuán shān  
tóng tuó shàng huì xiāng jiàn   shǒu xiào sān qiān nián