寄魏相之

宋代 馮時行
胡塵漲中州,大雅欲陵替。 遮眼惟甲兵,開口無丁字。 君從何方來,落落清廟器。 豈覓佳吏部,惠然枉輪駟。 快語真起人,坐久益宏肆。 復歸磨破瓦,自寫錦囊秘。 敲門遣長須,恍若明星墜。 意遠出寥廓,沈謝堪叔季。 昔人重勳業,文章乃餘事。 當其困湮淪,慷慨動幽思。 舊筐儻好在,萬代作清吹。 聽君發餘論,堂堂蘊經濟。 賈生求屬國,居然不自試。 飄飄雲雨峽,風沙正翠悴。 老聃柱下史,莊周漆園吏。 鴻鵠千里心,蹭蹬戢遠翅。 平生有筆硯,艱難不相棄。 得失與憂樂,付此一遊戲。 舉手忽盈紙,不知老將至。 達士要如此,何必苦酸鼻。 凌江我二友,大非俗士比。 與君共朝夕,可以忘世味。 嗟我謀生拙,汩汩耗元氣。 相逢思共載,羈紲但長喟。 別後有新詩,莫忘情所寄。 一瓢落清江,頃刻荷清賜。 一飲一再讀,一篇為一醉。
chén zhǎng zhōng zhōu   líng
zhē yǎn wéi jiá bīng   kāi kǒu dīng
jūn cóng fāng lái   luò luò qīng miào
jiā   huì rán wǎng lún
kuài zhēn rén   zuò jiǔ hóng
guī   xiě jǐn náng
qiāo mén qiǎn cháng   huǎng ruò míng xīng zhuì
yuǎn chū liáo kuò   shěn xiè kān shū
rén zhòng xūn   wén zhāng nǎi shì
dāng kùn yān lún   kāng kǎi dòng yōu
jiù kuāng tǎng hǎo zài   wàn dài zuò qīng chuī
tīng jūn lùn   táng táng yùn jīng
jiǎ shēng qiú shǔ guó   rán shì
piāo piāo yún xiá   fēng shā zhèng cuì cuì
lǎo dān zhù xià shǐ   zhuāng zhōu yuán
hóng qiān xīn   cèng dèng yuǎn chì
píng shēng yǒu yàn   jiān nán xiāng
shī yōu   yóu
shǒu yíng zhǐ   zhī lǎo jiàng zhì
shì yào   suān
líng jiāng èr yǒu   fēi shì
jūn gòng zhāo   wàng shì wèi
jiē móu shēng zhuō   hào yuán
xiāng féng gòng zài   xiè dàn cháng kuì
bié hòu yǒu xīn shī   wàng qíng suǒ
piáo luò qīng jiāng   qǐng qīng
yǐn zài   piān wèi zuì