寄危驪塘贈心古鑒二首

宋代 羅椅
百尺樓頭山雨長,夢提白一濯滄浪。 從渠金帶花成簇,何處錢羹飯不香。 語妙囊中了今古,騷成肘後系瀟湘。 山寒歲晚蘭苗盛,欲當包茅獻草堂。
bǎi chǐ lóu tóu shān zhǎng   mèng bái zhuó cāng làng  
cóng jīn dài huā chéng   chǔ qián gēng fàn xiāng  
miào náng zhōng le jīn   sāo chéng zhǒu hòu xiāo xiāng  
shān hán suì wǎn lán miáo shèng   dāng bāo máo xiàn cǎo táng