寄王宗傑

宋代 劉攽
謀拙材疏懶是真,豈堪為吏走風塵。已知富貴非吾望,欲以詩書老此身。 為問折腰從斗米,何如白眼看時人。聞君高臥辭冠冕,多幸佯狂亦有鄰。
móu zhuō cái shū lǎn shì zhēn   kān wèi zǒu fēng chén zhī guì fēi wàng   shī shū lǎo shēn    
wèi wèn zhé yāo cóng dòu   bái yǎn kàn shí rén wén jūn gāo guān miǎn duō   xìng yáng kuáng yǒu lín