寄王正叔

宋代 王令
微生不過人,氣力兩眇麽。 力學失自謀,徑古與今左。 病世相陷賊,樹性期剛果。 豈不中是時,然亦未嘗過。 奈何眾好殊,未語咻已夥。 倀倀獨何之,云云銳亦挫。 忠言不售耳,直面屢得唾。 怒目瞠以環,謗口焰而女。 出門先自羞,有衣恍疑裸。 過市不成步,傴僂侔鱉跛。 周旋不出扉,迷若蟻循磨。 人惡固為甚,自厭近亦頗。 媚世定有術,欲學從誰可。 必也泥自售,恐由此始禍。 賢子遠相問,幸有以教我。 得報速是宜,翹企不容坐。
wēi shēng guò rén   liǎng miǎo  
xué shī móu   jìng jīn zuǒ  
bìng shì xiàng xiàn zéi   shù xìng gāng guǒ  
zhōng shì shí   rán wèi cháng guò  
nài zhòng hǎo shū   wèi xiū huǒ  
chāng 倀 chāng 倀 zhī   yún yún ruì cuò  
zhōng yán shòu ěr   zhí miàn tuò  
chēng huán   bàng kǒu yàn ér  
chū mén xiān xiū   yǒu huǎng luǒ  
guò shì chéng   móu biē  
zhōu xuán chū fēi   ruò xún  
rén è wéi shèn   yàn jìn  
mèi shì dìng yǒu shù   xué cóng shuí  
shòu   kǒng yóu shǐ huò  
xián yuǎn xiāng wèn   xìng yǒu jiào  
bào shì   qiáo róng zuò