久雨似有晴意繼而復陰作望晴

宋代 李彌遜
一夜翻河澆麗溝,平明山靄欲全收。 正疑礎潤雲生足,直怕天明日探頭。 倏忽去來觀聚蟻,現前起滅悟浮漚。 占晴不問黃衣使,已向鳥烏聲際求。
fān jiāo gōu   píng míng shān ǎi quán shōu
zhèng chǔ rùn yún shēng   zhí tiān míng tàn tóu
shū lái guān   xiàn qián miè ōu
zhàn qíng wèn huáng shǐ 使   xiàng niǎo shēng qiú