久雨路絕賓客稀少聞后土祠瓊花盛開亦未果一往也

宋代 呂本中
臥聞更鼓濕不鳴,曉窗但有摧檐聲。雲橫不放山入坐,風怒欲倒江沖城。 東家酒熟花爛漫,折簡喚客留娉婷。街頭泥潦一尺許,意雖欲往無由行。 儒生活計亦不惡,蒲團堅坐到日落。映窗香穗觸凝塵,過眼文書開病膜。 明朝新晴有佳處,穩看小檻翻紅藥。無雙亭下一枝春,玉潔霜清未寥廓。 閉門懶出君莫笑,看汝多愁吾獨樂。故人無事倘能來,為君試舉舒州杓。
wén gēng shī míng   xiǎo chuāng dàn yǒu cuī yán shēng yún héng fàng shān zuò fēng   dào jiāng chōng chéng    
dōng jiā jiǔ shú huā làn màn   zhé jiǎn huàn liú pīng tíng jiē tóu lǎo chǐ   suī wǎng yóu xíng    
shēng huó è   tuán jiān zuò dào luò yìng chuāng xiāng suì chù níng chén guò   yǎn wén shū kāi bìng    
míng cháo xīn qíng yǒu jiā chǔ   wěn kàn xiǎo kǎn fān hóng yào shuāng tíng xià zhī chūn   jié shuāng qīng wèi liáo kuò    
mén lǎn chū jūn xiào   kàn duō chóu rén shì tǎng néng lái wèi   jūn shì shū zhōu biāo