九月十五日觀月聽琴西湖一首示坐客

宋代 蘇軾
白露下眾草,碧空卷微雲。 孤光為誰來,似為我與君。 水天浮四坐,河漢落酒樽。 使我冰雪腸,不受曲櫱醺。 尚恨琴有弦,出魚亂湖紋。 哀彈本舊曲,妙耳非昔聞。 良時失俯仰,此見寧朝昏。 懸知一生中,道眼無由渾。
bái xià zhòng cǎo   kōng juǎn wēi yún  
guāng wèi shuí lái   shì wèi jūn  
shuǐ tiān zuò   hàn luò jiǔ zūn  
shǐ 使 bīng xuě cháng   shòu niè xūn  
shàng hèn qín yǒu xián   chū luàn wén  
āi dàn běn jiù   miào ěr fēi wén  
liáng shí shī yǎng   jiàn níng cháo hūn  
xuán zhī shēng zhōng   dào yǎn yóu hún