九月十四夜在臨湘,病不堪其苦,作《霞伢剪掛飾歌》遣之

近現代 盧青山
我妹韶年十四五,長漸過肩笑媚嫵。清湯掛麵學生頭,劉海拂額雙耳捂。 我家寒窘飯芋魁,借人牆角搭屋宇。分與一間隘且低,舉目壁痕知漏雨。 愛美之心人所共,豈其貧困可扼侮。學畫歷歷肖前人,畫成先向壁牖補。 我來怪損古賢筆,匿笑不語轉佯怒。今宵周末能暫閒,意得神馳脫網兔。 剪明信片作掛飾,雙目低向小燭俯。哥雖老大猶嬰孩,況病入骨劇刀斧。 移椅來試指如牛,嬌呵嫩責推尺許。我妹我妹毋嗔哥,童心易被世塵腐。 耄耋在睫皺在眉,憶今朝事將安處。此語欲言鯁不出,作詩佇立雙目舉。
mèi sháo nián shí   zhǎng jiàn guò jiān xiào mèi qīng tāng guà miàn xué sheng tóu   liú hǎi é shuāng ěr
jiā hán jiǒng fàn kuí   jiè rén qiáng jiǎo fēn jiān ài qiě   hén zhī lòu
ài měi zhī xīn rén suǒ gòng   pín kùn è xué huà xiào qián rén   huà chéng xiān xiàng yǒu
lái guài sǔn xián   xiào zhuǎn yáng jīn xiāo zhōu néng zàn xián   de shén chí tuō wǎng
jiǎn míng xìn piàn zuò guà shì   shuāng xiàng xiǎo zhú suī lǎo yóu yīng hái   kuàng bìng dāo
lái shì zhǐ niú   jiāo nèn tuī chǐ mèi mèi chēn   tóng xīn bèi shì chén
mào dié zài jié zhòu zài méi   jīn zhāo shì jiāng ān chǔ yán gěng chū   zuò shī zhù shuāng