九月十四夜月蝕

宋代 李綱
碧落遙升白玉盆,云何中夜黯然昏。初疑半被微雲掩,浸恐全無巨吻吞。 慘澹乍看蟾魄出,扶疏更喜桂華存。妖蟆磔死猶餘罪,此外群星盡可原。
luò yáo shēng bái pén   yún zhōng àn rán hūn chū bàn bèi wēi yún yǎn jìn   kǒng quán wěn tūn    
cǎn dàn zhà kàn chán chū   shū gèng guì huá cún yāo zhé yóu zuì   wài qún xīng jǐn yuán