九月九 其三

宋代 徐積
有人才思聳如山,已燕淮亭未肯閒。親載綠醽溫病骨,更歌白雪慰蒼顏。 老憑書幾猶操筆,暮等吟筒正啟關。兩手塵泥俱滌盡,金莖玉露我須攀。
yǒu rén cái sǒng shān   yàn huái tíng wèi kěn xián qīn zài líng wēn bìng gèng   bái xuě wèi cāng yán    
lǎo píng shū yóu cāo   děng yín tǒng zhèng guān liǎng shǒu chén jǐn jīn   jīng pān