九月八日登高作重九奇父賦三十韻與義拾余意

宋代 陳與義
九月風景好,節意滿天涯。 書生尊所聞,登高亂城鴉。 雖無後乘麗,前驅載黃花。 兩樓壓波壯,眾澤分夭斜。 居夷驚有苗,訪古悲章華。 蕭條湖海事,勝日一笑嘩。 興移三里亭,木影雜蛟蛇。 二士醉藜杖,兩禪風袈裟。 奇哉古無有,未覺欠孟嘉。 天公亦喜我,催詩出微霞。 賦罷跡已陳,憂樂如轉車。 卻後五百歲,遠俗增雄夸。
jiǔ yuè fēng jǐng hǎo   jié mǎn 滿 tiān  
shū shēng zūn suǒ wén   dēng gāo luàn chéng  
suī hòu chéng   qián zài huáng huā  
liǎng lóu zhuàng   zhòng fēn yāo xié  
jīng yǒu miáo   fǎng bēi zhāng huá  
xiāo tiáo hǎi shì   shèng xiào huá  
xīng sān tíng   yǐng jiāo shé  
èr shì zuì zhàng   liǎng chán fēng jiā shā  
zāi yǒu   wèi jué qiàn mèng jiā  
tiān gōng   cuī shī chū wēi xiá  
chén   yōu zhuǎn chē  
què hòu bǎi suì   yuǎn zēng xióng kuā