久雨次韻君俞

宋代 李之儀
塵埃肺腑屢更時,淫雨平欺素頷垂。忽覺光輝慰岑寂,坐令華茂轉離披。 中痟未厭徒空壁,雅意安能系赤墀。獨有晴明陪擊節,迴腸尤在不為詩。
chén āi fèi gèng shí   yín píng hàn chuí jué guāng huī wèi cén   zuò lìng huá mào zhuǎn
zhōng xiāo wèi yàn kōng   ān néng chì chí yǒu qíng míng péi jié   huí cháng yóu zài wéi shī