久雨

宋代 呂本中
宿雨何曾歇,濃雲未放晴。莓苔侵戶長,蛙蚓入窗行。 鍾送遠山響,燈挑殘夜明。芭蕉添客恨,只伴□檐聲。
宿 zēng xiē   nóng yún wèi fàng qíng méi tái qīn zhǎng   yǐn chuāng xíng    
zhōng sòng yuǎn shān xiǎng   dēng tiāo cán míng jiāo tiān hèn zhǐ   bàn yán   shēng