九仙山

明代 鄭瑛
南登九仙峰,西憶雙溪月。玉輪千里懸秋光,環佩玲瓏上瑤闕。 仙人去去不可留,聽我一曲歌丹丘。清晨搖曳采雲別,白日飄忽乘天游。 我宮之真師,乃是紫陽客。與君銘骨授長生,昔隱茲峰鍊精魄。 誰料丹砂化成煙,謫向人間二十年。玄風笑翳花源去,化衣醉拂秋霞眠。 青童返霓旌,相招擁仙蹕。下窺城郭幾回新,手種長松已千尺。 杳然真師失其蹤,身騎白羊去無窮。鸞啼鶴怨天府空,長攀玉樹期相逢。 君家乘龍度百越,過予灑掃石上月。真師不來君又發,還掩洞房泣仙骨。
nán dēng jiǔ xiān fēng   西 shuāng yuè lún qiān xuán qiū guāng huán   pèi líng lóng shàng yáo quē    
xiān rén liú   tīng dān qiū qīng chén yáo cǎi yún bié bái   piāo chéng tiān yóu    
gōng zhī zhēn shī   nǎi shì yáng jūn míng shòu cháng shēng   yǐn fēng liàn jīng    
shéi liào dān shā huà chéng yān   zhé xiàng rén jiān èr shí nián xuán fēng xiào huā yuán huà   zuì qiū xiá mián    
qīng tóng fǎn jīng   xiāng zhāo yōng xiān xià kuī chéng guō huí xīn shǒu   zhǒng cháng sōng qiān chǐ    
yǎo rán zhēn shī shī zōng   shēn bái yáng qióng luán yuàn tiān kōng zhǎng   pān shù xiāng féng    
jūn jiā shèng lóng bǎi yuè   guò sǎo shí shàng yuè zhēn shī lái jūn yòu hái   yǎn dòng fáng xiān