九日雨中

宋代 徐鉉
茱萸房重雨霏微,去國逢秋此恨稀。目極暫登台上望, 心遙長向夢中歸。荃蘪路遠愁霜早,兄弟鄉遙羨雁飛。 唯有多情一枝菊,滿杯顏色自依依。
zhū fáng zhòng fēi wēi   guó féng qiū hèn zàn dēng tái shàng wàng  
xīn yáo cháng xiàng mèng zhōng guī quán méi yuǎn chóu shuāng zǎo   xiōng xiāng yáo xiàn yàn fēi
wéi yǒu duō qíng zhī   mǎn 滿 bēi yán