九日感懷

宋代 吳芾
淡雲籠日秋容薄,淅淅西風度簾幕。 籬邊黃菊自重陽,天外幽人正離索。 登高那可望長安,記得當年醉豐樂。 十千美酒一百分,脫帽狂歌恣允謔。 風流會上盡英豪,醉倒不知紅日落。 誰知陳跡轉頭空,漠漠煙塵暗京洛。 又是秋高塞馬肥,萬國城頭悲虞角。 對花強飲欲忘懷,萬感並生還作惡。 河水之濁有日清,世亂當復見太平。 只應人老鬢毛疏,愧他年少插茱萸。
dàn yún lóng qiū róng báo   西 fēng lián
biān huáng chóng yáng   tiān wài yōu rén zhèng suǒ
dēng gāo wàng cháng ān   dàng nián zuì fēng
shí qiān měi jiǔ bǎi fēn   tuō mào kuáng yǔn xuè
fēng liú huì shàng jǐn yīng háo   zuì dào zhī hóng luò
shéi zhī chén zhuǎn tóu kōng   yān chén àn jīng luò
yòu shì qiū gāo sāi féi   wàn guó chéng tóu bēi jiǎo
duì huā qiáng yǐn wàng huái   wàn gǎn bìng shēng huán zuò è
shuǐ zhī zhuó yǒu qīng   shì luàn dāng jiàn tài píng
zhǐ yìng rén lǎo bìn máo shū   kuì nián shào chā zhū