九日讀書山用陶詩露淒暄風息氣清天曠明為韻賦十詩 其六

金朝 元好問
吾山一何高,清涼屹相望。龍頭出白塔,佛屋壓青嶂。 雲光見秋半,旭日發豪相。峨峨寶樓閣,金界儼龍象。 鄉曲二十年,香火闕瞻向。金花香綿芊,夢想雲雨上。 福田行欲近,重為詩酒障。終當陟層巔,放眼天宇曠。
shān gāo   qīng liáng xiāng wàng lóng tóu chū bái   qīng zhàng
yún guāng jiàn qiū bàn   háo xiāng é é bǎo lóu   jīn jiè yǎn lóng xiàng
xiāng èr shí nián   xiāng huǒ quē zhān xiàng jīn huā xiāng mián 綿 qiān   mèng xiǎng yún shàng
tián xíng jìn   zhòng wèi shī jiǔ zhàng zhōng dāng zhì céng diān   fàng yǎn tiān kuàng