九日登辟支岩過丁元暉給事墓及仲弟新阡二首

宋代 劉克莊
絕巔萬籟靜沉沉,重倚闌干感慨深。 古佛龕中苔上面,故交宰上樹成陰。 山無白額妨幽討,野有黃花且滿斟。 莫怪裴徊侵暮色,老人能得幾登臨。
jué diān wàn lài jìng chén chén   zhòng lán gān gǎn kǎi shēn  
kān zhōng tái shàng miàn   jiāo zǎi shàng shù chéng yīn  
shān bái é fáng yōu tǎo   yǒu huáng huā qiě mǎn 滿 zhēn  
guài péi huái qīn   lǎo rén néng dēng lín