九日登縹緲峰

清代 顧我錡
太湖湖水平如油,南臨吳興北常州。雲濤澒洞千萬頃,天遣峭石支中流。 奇峰羅列七十二,意象岝崿窮雕鎪。青螺綿延勢不斷,支聯脈綴相沉浮。 就中一峰起天半,孤撐磔卓無朋仇。有如端拱坐清殿,奔走萬國朝群侯。 置身峰巔斷塵土,縹緲雲煙裊孤柱。微波一曲辨荊溪,頑石數拳窺顧渚。 未知大地竟安窮?但覺長空浩無主。孤舟遠泛若停橈,斷雁低飛如鎩羽。 是時秋空方泬寥,丹楓黃葉山之椒。彭澤把盞正採菊,中山搖筆還題糕。 我貧無物作重九,憑仗兩腳升青霄。指揮雲物作几案,呼叱嵽嵲同兒曹。 吳山簫鼓真一笑,苦向平地夸登高。
tài shuǐ píng yóu   nán lín xīng běi cháng zhōu yún tāo hòng dòng qiān wàn qǐng   tiān qiǎn qiào shí zhī zhōng liú
fēng luó liè shí èr   xiàng zuò è 崿 qióng diāo sōu qīng luó mián 綿 yán shì duàn   zhī lián mài zhuì xiāng chén
jiù zhōng fēng tiān bàn   chēng zhé zhuó péng chóu yǒu duān gǒng zuò qīng diàn 殿   bēn zǒu wàn guó cháo qún hóu
zhì shēn fēng diān duàn chén   piāo miǎo yún yān niǎo zhù wēi biàn jīng   wán shí shù quán kuī zhǔ
wèi zhī jìng ān qióng   dàn jué cháng kōng hào zhǔ zhōu yuǎn fàn ruò tíng ráo   duàn yàn fēi shā
shì shí qiū kōng fāng jué liáo   dān fēng huáng shān zhī jiāo péng zhǎn zhèng cǎi   zhōng shān yáo hái gāo
pín zuò chóng jiǔ   píng zhàng liǎng jiǎo shēng qīng xiāo zhǐ huī yún zuò àn   chì niè tóng ér cáo
shān xiāo zhēn xiào   xiàng píng kuā dēng gāo