九日登凌雲峰歌

近現代 馬一浮
一畫生天復生帝,敝屣可同天下棄。 忽然變化名為人,自我失之在交臂。 人言九日且登高,百年值此猶崇朝。 九日屢遷九州改,令我懷古心忉忉。 微茫不辨山川勢,衰暮久捐辭賦麗。 坐看劫火連虛空,那有高文動天地!數窮於九曆紀常,群龍何預祲與祥。 凌雲石倚秋旻蒼,青楓已丹霜菊黃,身在天涯思故鄉。 江之水,際天長,俯萬靈,望八荒。 翼彼神風引無極,王喬韓眾佇我相翱翔。
huà shēng tiān shēng   tóng tiān xià
rán biàn huà míng wéi rén   shī zhī zài jiāo
rén yán jiǔ qiě dēng gāo   bǎi nián zhí yóu chóng cháo
jiǔ qiān jiǔ zhōu gǎi   lìng huái xīn dāo dāo
wēi máng biàn shān chuān shì   shuāi jiǔ juān
zuò kàn jié huǒ lián kōng   yǒu gāo wén dòng tiān   shù qióng jiǔ cháng   qún lóng jìn xiáng
líng yún shí qiū mín cāng   qīng fēng dān shuāng huáng   shēn zài tiān xiāng
jiāng zhī shuǐ   tiān cháng   wàn líng   wàng huāng
shén fēng yǐn   wáng qiáo hán zhòng zhù xiāng áo xiáng