九日次陶韻

宋代 韓淲
草木易黃落,倏然時序交。豈無素心人,松柏不改凋。 今日我重九,惘然風度高。起尋得良覿,南雁將橫霄。 誇毗信誰子,短世亦已勞。旱暵乃天運,惔焚禾穀焦。 一歌百世蘇,重歌千載陶。唱予而和汝,其雨復崇朝。
cǎo huáng luò   shū rán shí jiāo xīn rén sōng   bǎi gǎi diāo    
jīn chóng jiǔ   wǎng rán fēng gāo xún liáng nán 覿   yàn jiāng héng xiāo    
kuā xìn shuí   duǎn shì láo hàn hàn nǎi tiān yùn dàn   fén jiāo    
bǎi shì   zhòng qiān zǎi táo chàng ér   chóng cháo