九日

明代 何景明
盜賊無休日,憑高淚滿纓。岷峨日悽愴,江漢失澄清。 故國遺軍壁,孤城傍虜營。兵戈生朔氣,鼙鼓入秋聲。 吹帽他時興,登台此日情。賓朋共一笑,俯仰異平生。 黃菊淮川晚,丹楓楚岸晴。蹉跎栗里醉,憔悴澤中行。 近郭青山抱,回堤綠水縈。長陰接遠句,短日背高城。 墟里孤砧發,關河一雁鳴。臨觴憂戰伐,對食想昇平。 元帥誰摧敵,尚書尚用兵。幽人獨北望,疲卒舉西征。 秋圃芳菲雜,閒門鳥雀盈。垂蘿飄幾席,落葉裊檐楹。 夕竹捎煙勁,寒花泫露明。光陰玄鳥變,湖海白鷗輕。 放逐寧違性,棲遲且避名。蒼生大臣在,莫自涕縱橫。
dào zéi xiū   píng gāo lèi mǎn 滿 yīng mín é chuàng jiāng   hàn shī chéng qīng    
guó jūn   chéng bàng yíng bīng shēng shuò   qiū shēng    
chuī mào shí xīng   dēng tái qíng bīn péng gòng xiào   yǎng píng shēng    
huáng huái chuān wǎn   dān fēng chǔ àn qíng cuō tuó zuì qiáo   cuì zhōng háng    
jìn guō qīng shān bào   huí shuǐ yíng zhǎng yīn jiē yuǎn duǎn   bèi gāo chéng    
zhēn   guān yàn míng lín shāng yōu zhàn duì   shí xiǎng shēng píng    
yuán shuài shuí cuī   shàng shū shàng yòng bīng yōu rén běi wàng   zhēng 西    
qiū fāng fēi   xián mén niǎo què yíng chuí luó piāo luò   niǎo yán yíng    
zhú shāo yān jìn   hán huā xuàn míng guāng yīn xuán niǎo biàn   hǎi bái ōu qīng    
fàng zhú níng wéi xìng   chí qiě míng cāng shēng chén zài   zòng héng