九龍巖

宋代 王觀
山寒蟄龍眠忽醒,黃衣九老岩下行。手持屈曲千歲藤,慮驚世人藏姓名。 山前樵子折腰迎,九老相顧笑不停。摧天霹靂飛一聲,舉目惟見煙冥冥。 開山老僧為余說,異事傳聞忘歲月。至今山椒泉滿地,赤白繞空中不竭。 好分餘澤入千家,免使辛勤夜蹋車。
shān hán zhé lóng mián xǐng   huáng jiǔ lǎo yán xià xíng shǒu chí qiān suì téng   jīng shì rén cáng xìng míng    
shān qián qiáo zhé yāo yíng   jiǔ lǎo xiāng xiào tíng cuī tiān fēi shēng   wéi jiàn yān míng míng    
kāi shān lǎo sēng wèi shuō   shì chuán wén wàng suì yuè zhì jīn shān jiāo quán mǎn 滿 chì   bái rào kōng zhōng jié    
hǎo fēn qiān jiā   miǎn shǐ 使 xīn qín chē