啾啾吟

明代 王守仁
知者不惑仁不憂,君胡戚戚眉雙愁?信步行來皆坦道,憑天判下非人謀。 用之則行舍即休,此身浩蕩浮虛舟。丈夫落落掀天地,豈顧束縛如窮囚。 千金之珠彈鳥雀,掘土何煩用鐲鏤?君不見東家老翁防虎患,虎夜入室銜其頭? 西家兒童不識虎,報竿驅虎如驅牛。痴人懲噎遂廢食,愚者畏溺先自投。 人生達命自灑落,憂讒避毀徒啾啾。
zhī zhě huò rén yōu   jūn méi shuāng chóu   xìn xíng lái jiē tǎn dào   píng tiān pàn xià fēi rén móu  
yòng zhī xíng shè xiū   shēn hào dàng zhōu zhàng luò luò xiān tiān   shù qióng qiú    
qiān jīn zhī zhū dàn niǎo què   jué fán yòng zhuó lòu   jūn jiàn dōng jiā lǎo wēng fáng huàn   shì xián tóu  
西 jiā ér tóng shí   bào gān 竿 niú chī rén chéng suì fèi shí   zhě wèi xiān tóu    
rén shēng mìng luò   yōu chán huǐ jiū jiū