九華山歌

唐代 劉禹錫
奇峰一見驚魂魄,意想洪爐始開闢。疑是九龍夭矯欲攀天, 忽逢霹靂一聲化為石,不然何至今,悠悠億萬年, 氣勢不死如騰屳。雲含幽兮月添冷,月凝暉兮江漾影。 結根不得要路津,迥秀長在無人境。軒皇封禪登雲亭, 大禹會計臨東溟。乘樏不來廣樂絕,獨與猿鳥愁青熒。 君不見敬亭之山黃索漠,兀如斷岸無稜角。 宣城謝守一首詩,遂使聲名齊五嶽。九華山,九華山, 自是造化一尤物,焉能籍甚乎人間。
fēng jiàn jīng hún   xiǎng hóng shǐ kāi shì jiǔ lóng yāo jiǎo pān tiān  
féng shēng huà wèi shí   rán zhì jīn   yōu yōu wàn nián  
shì téng xiān yún hán yōu yuè tiān lěng   yuè níng huī jiāng yàng yǐng
jié gēn děi yào jīn   jiǒng xiù zhǎng zài rén jìng xuān huáng fēng shàn dēng yún tíng  
kuài lín dōng míng chéng lěi lái guǎng yuè jué   yuán niǎo chóu qīng yíng
jūn jiàn jìng tíng zhī shān huáng suǒ   duàn àn léng jiǎo
xuān chéng xiè shǒu shǒu shī   suì shǐ 使 shēng míng yuè jiǔ huà shān   jiǔ huà shān  
shì zào huà yóu   yān néng shèn rén jiān