九懷 其九 東山

宋代 高似孫
砥蒼崖兮燕危磐,枕淵洄兮夏留寒。谷懷煙兮川引霧,出漁鄉兮入樵路。 屋如懸兮石將危,盪蘭舟兮揚桂旗。江有蘺兮溪有蓀,沙一抹兮雲垂垂。 耒宜雨兮帆宜風,香在壚兮各為功。村醪熟兮春無度,水羞香兮雪登俎。 晴陰節兮花亂飛,老漁歌兮野巫舞。靈埃樂兮憺忘歸,人無忘兮雨而雨。 潭中人兮夜漁急,神魚舞兮陰妃泣,報靈君兮千罟集。 水如練兮月冥冥,若月弦兮作湘聲。舟欲去兮且復留,耿不寐兮空隱憂。
cāng yàn wēi pán   zhěn yuān huí xià liú hán huái yān chuān yǐn chū   xiāng qiáo    
xuán shí jiāng wēi   dàng lán zhōu yáng guì jiāng yǒu yǒu sūn shā   yún chuí chuí    
lěi fān fēng   xiāng zài wèi gōng cūn láo shú chūn shuǐ   xiū xiāng xuě dēng    
qíng yīn jié huā luàn fēi   lǎo líng āi dàn wàng guī rén   wàng ér    
tán zhōng rén   shén yīn fēi   bào líng jūn qiān  
shuǐ liàn yuè míng míng   ruò yuè xián zuò xiāng shēng zhōu qiě liú gěng   mèi kōng yǐn yōu