久旱

宋代 劉攽
山城帶嵩高,常候嵩高雲。雲興似焚柴,雨注如翻盆。 田萊數百里,下澤猶平原。雖有耕鑿勤,不如霢霂恩。 哀此民生微,所賴芻狗仁。乃知丘陵外,獨有五嶽尊。 今春苦淫霖,宿麥才廑存。過夏乃不雨,窮秋氣如燔。 象龍杳無藝,巫鼓空屢奔。豆苗落為萁,藜莠乘冬溫。 黔首困粒食,或有茹草根。賣牛供租賦,不忍聞此言。 此事亦神羞,誰能叫其閽。登高望連峰,正見朝煙昏。
shān chéng dài sōng gāo   cháng hòu sōng gāo yún yún xīng shì fén chái   zhù fān pén    
tián lái shù bǎi   xià yóu píng yuán suī yǒu gēng záo qín   mài ēn    
āi mín shēng wēi   suǒ lài chú gǒu rén nǎi zhī qiū líng wài   yǒu yuè zūn    
jīn chūn yín lín   宿 mài cái jǐn cún guò xià nǎi qióng   qiū fán    
xiàng lóng yǎo   kōng bēn dòu miáo luò wèi   yǒu chéng dōng wēn    
qián shǒu kùn shí   huò yǒu cǎo gēn mài niú gōng   rěn wén yán    
shì shén xiū   shuí néng jiào hūn dēng gāo wàng lián fēng zhèng   jiàn cháo yān hūn