舊得有讀書樂時一諷詠欣然會心因廣之為靜坐樂會友樂各四章 其四

明代 顧允成
木落水盡千崖枯,隱几嗒焉我喪吾。萬竅怒號任天籟,六藏賅存同蘧廬。 梅花映帶雪花白,芳潔足稱靜坐者。靜坐之樂何處尋,雷在地中見天心。
luò shuǐ jǐn qiān   yìn yān sàng wàn qiào háo rèn tiān lài liù   cáng gāi cún tóng    
méi huā yìng dài xuě huā bái   fāng jié chēng jìng zuò zhě jìng zuò zhī chǔ xún léi   zài zhōng jiàn tiān xīn