九成宮

唐代 杜甫
蒼山入百里,崖斷如杵臼。曾宮憑風回,岌嶪土囊口。 立神扶棟樑,鑿翠開戶牖。其陽產靈芝,其陰宿牛斗。 紛披長松倒,揭gG怪石走。哀猿啼一聲,客淚迸林藪。 荒哉隋家帝,制此今頹朽。向使國不亡,焉為巨唐有。 雖無新增修,尚置官居守。巡非瑤水遠,跡是雕牆後。 我行屬時危,仰望嗟嘆久。天王守太白,駐馬更搔首。
cāng shān bǎi   duàn chǔ jiù céng gōng píng fēng huí   náng kǒu
shén dòng liáng   záo cuì kāi yǒu yáng chǎn líng zhī   yīn 宿 niú dòu
fēn cháng sōng dào   jiē   g   G gG guài shí zǒu āi yuán   shēng lèi bèng lín
huāng zāi suí jiā   zhì jīn tuí xiǔ xiàng shǐ 使 guó wáng   yān wèi táng yǒu
suī xīn zēng xiū   shàng zhì guān shǒu xún fēi yáo shuǐ yuǎn   shì diāo qiáng hòu
xíng shǔ shí wēi   yǎng wàng jiē tàn jiǔ tiān wáng shǒu tài bái   zhù gèng sāo shǒu