久別黃虛中忽會又別二詩道意

宋代 曹勛
汪汪陂量有家聲,文擅區中世典刑。 別去十年頭已白,相逢一日眼猶青。 君裁短後姑假道,我訪內丹殊不經。 蘿月風欞傳古錦,無令簿領困周星。
wāng wāng bēi liàng yǒu jiā shēng   wén shàn zhōng shì diǎn xíng
bié shí nián tóu bái   xiāng féng yǎn yóu qīng
jūn cái duǎn hòu jiǎ dào   fǎng nèi dān shū jīng
luó yuè fēng líng chuán jǐn   lìng 簿 lǐng kùn zhōu xīng