宋代 朱熹
懷山不能寐,中宵命行軒。亭午息畏景,薄暮登危巒。 峻極踰百磴,縈紆欲千盤。行行遂曛黑,月落天風寒。 羽人候中塗,良朋集林端。問我何所迫,而嘗茲險艱。 疲勞既雲極,饑渴不能言。投裝臥中丘,幸此一室寬。 怒號竟永夕,客枕無時安。旦起辟幽戶,竹樹青檀欒。 驚喜非昔睹,披尋得新觀。淹留十日期,俯仰有餘歡。 寄語後來子,勿辭行路難。
huái shān néng mèi   zhōng xiāo mìng xíng xuān tíng wèi jǐng   dēng wēi luán
jùn bǎi dèng   yíng qiān pán xíng xíng suì xūn hēi   yuè luò tiān fēng hán
rén hòu zhōng   liáng péng lín duān wèn suǒ   ér cháng xiǎn jiān
láo yún   néng yán tóu zhuāng zhōng qiū   xìng shì kuān
háo jìng yǒng   zhěn shí ān dàn yōu   zhú shù qīng tán luán
jīng fēi   xún xīn guān yān liú shí   yǎng yǒu huān
hòu lái   xíng nán