寄題子與使君薜荔園 其二

明代 李攀龍
老蔓成帷網四鄰,紛紛落蕊霅溪濱。嬋媛初服能無客,窈窕空山若有人。 楊柳摧殘彭澤隱,桃花俗殺武陵春。獨憐遠道難為理,欲采何由寄所親。
lǎo màn chéng wéi wǎng lín   fēn fēn luò ruǐ zhà bīn chán yuán chū néng   yǎo tiǎo kōng shān ruò yǒu rén
yáng liǔ cuī cán péng yǐn   táo huā shā líng chūn lián yuǎn dào nán wéi   cǎi yóu suǒ qīn