寄題鄭熙寧夫玉軒

宋代 林表民
良玉本不琢,不音無希聲。 觀君命軒意,欲以詩自鳴。 君詩志古調,考擊在差韺。 泠泠澗泉泣,切切溪條清。 孚尹露涵采,潤美月泛英。 昔聞洛山中,種者須其成。 非鋮感受價,賣韞那敢輕。 用之薦穹昊,何但鬼神驚。 涼欲覺庭葉,夜疏耿鐙驚。 一讀一啟予,古調真難評。
liáng běn zhuó   yīn shēng  
guān jūn mìng xuān   shī míng  
jūn shī zhì diào 調   kǎo zài chà yīng  
líng líng jiàn quán   qiē qiē tiáo qīng  
yǐn hán cǎi   rùn měi yuè fàn yīng  
wén luò shān zhōng   zhǒng zhě chéng  
fēi chéng gǎn shòu jià   mài yùn gǎn qīng  
yòng zhī jiàn qióng hào   dàn guǐ shén jīng  
liáng jué tíng   shū gěng dèng jīng  
  diào 調 zhēn nán píng