寄題月潭方丈

宋代 張埴
嵩山古禪林,俯有潭一鏡。 中涵片月朗,了了能見性。 月即是圓覺,潭即是清淨。 清淨而圓覺,何以得究竟。 鼻端一點白,而具法眼正。 指亡輪滅沒,千江煙相映。 寒山叫不應,誰與足幽詠。 眾生在黑劫,轉腳成踏暝。 脫落眾濁源,舞影秋夜靜。
sōng shān chán lín   yǒu tán jìng  
zhōng hán piàn yuè lǎng   liǎo liǎo néng jiàn xìng  
yuè shì yuán jué   tán shì qīng jìng  
qīng jìng ér yuán jué   jiū jìng  
duān diǎn bái   ér yǎn zhèng  
zhǐ wáng lún miè   qiān jiāng yān xiāng yìng  
hán shān jiào yīng   shuí yōu yǒng  
zhòng shēng zài hēi jié   zhuǎn jiǎo chéng míng  
tuō luò zhòng zhuó yuán   yǐng qiū jìng