寄題蕭山歲寒堂

宋代 劉敞
伊堂早頹挫,松柏亦憔悴。常惟摧為薪,中塗失蒼翠。 昨來始營葺,榱桷復高麗。蕭蕭青雲干,始有百大意。 神明頓來還,故老咸歔欷。朝燕得所常,問誰救其敝。 吾家渥窪駒,頗有超絕氣。好事能復古,愛奇趣起廢。 後凋甚明白,來者思彷佛。此實賢智謀,古人貴豈弟。 仲尼頌子產,其養民也惠。召公憩甘棠,後世歌蔽芾。 勉旃崇其業,事足伯父繼。令名與佳樹,自可俱億歲。
táng zǎo tuí cuò   sōng bǎi qiáo cuì cháng wéi cuī wéi xīn zhōng   shī cāng cuì    
zuó lái shǐ yíng   cuī jué gāo xiāo xiāo qīng yún gàn shǐ   yǒu bǎi    
shén míng dùn lái huán   lǎo xián cháo yàn de suǒ cháng wèn   shuí jiù    
jiā   yǒu chāo jué hǎo shì néng ài   fèi    
hòu diāo shén míng bai   lái zhě páng shí xián zhì móu   rén guì kǎi    
zhòng sòng chǎn   yǎng mín huì zhào gōng gān táng hòu   shì fèi    
miǎn zhān chóng   shì lìng míng jiā shù   suì