寄題康平老眄柯亭

宋代 陳與義
高懷志丘壑,既足不願余。 惜哉三逕荒,滯彼天一隅。 小築聊自適,空園闢榛蕪。 清影吊高槐,氣與西山俱。 何以開了顏,庭柯作森疏。 月露洗塵翳,天風吹笙竽。 方其寓目時,萬象供嘯呼。 終然成坐忘,天地猶空虛。 券外果何有,浮雲只須臾。 乃知鐘鼎豐,未勝山林癯。 淵明死千年,日月走名譽。 不肯見督郵,歸來守舊廬。 可憐骨已朽,後有誰繼渠。 願子副名實,此事吾欲書。
gāo huái zhì qiū   yuàn  
zāi sān jìng huāng   zhì tiān  
xiǎo zhù liáo shì   kōng yuán zhēn  
qīng yǐng diào gāo huái   西 shān  
kāi le yán   tíng zuò sēn shū  
yuè chén   tiān fēng chuī shēng  
fāng shí   wàn xiàng gōng xiào  
zhōng rán chéng zuò wàng   tiān yóu kōng  
quàn wài guǒ yǒu   yún zhǐ  
nǎi zhī zhōng dǐng fēng   wèi shèng shān lín  
yuān míng qiān nián   yuè zǒu míng  
kěn jiàn yóu   guī lái shǒu jiù  
lián xiǔ   hòu yǒu shuí  
yuàn zi míng shí   shì shū