寄題安福李令愛竹堂

宋代 黃庭堅
淵明喜種菊,子猷喜種竹。 托物雖自殊,心期俱不俗。 千載得李侯,異世等風流。 為官恐是陶彭澤,愛竹最知王子猷。 寒窗對酒聽雨雪,夏簟烹茶臥風月。 小僧知令不凡材,自掃竹根培老節。 富貴於我如浮雲,安可一日無此君。 人言愛竹有何好,此中難為俗人道。 我於此物更不疏,一官窘束何由到。
yuān míng zhǒng   yóu zhǒng zhú
tuō suī shū   xīn
qiān zǎi hóu   shì děng fēng liú
wèi guān kǒng shì táo péng   ài zhú zuì zhī wáng yóu
hán chuāng duì jiǔ tīng xuě   xià diàn pēng chá fēng yuè
xiǎo sēng zhī lìng fán cái   sǎo zhú gēn péi lǎo jié
guì yún   ān jūn
rén yán ài zhú yǒu hǎo   zhōng nán wéi rén dào
gèng shū   guān jiǒng shù yóu dào