寄太原盧司空三十韻

唐代 李商隱
隋艦臨淮甸,唐旗出井陘。斷鰲支四柱,卓馬濟三靈。 祖業隆盤古,孫謀復大庭。從來師俊傑,可以煥丹青。 舊族開東嶽,雄圖奮北溟。邪同獬廌觸,樂伴鳳凰聽。 酣戰仍揮日,降妖亦斗霆。將軍功不伐,叔舅德惟馨。 雞塞誰生事,狼煙不暫停。擬填滄海鳥,敢競太陽螢。 內草才傳詔,前茅已勒銘。那勞出師表,盡入大荒經。 德水縈長帶,陰山繞畫屏。秖憂非綮肯,未覺有膻腥。 保佐資沖漠,扶持在杳冥。乃心防暗室,華發稱明廷。 按甲神初靜,揮戈思欲醒。羲之當妙選,孝若近歸寧。 月色來侵幌,詩成有轉欞。羅含黃菊宅,柳惲白蘋汀。 神物龜酬孔,仙才鶴姓丁。西山童子藥,南極老人星。 自頃徒窺管,於今愧挈瓶。何由叨末席,還得叩玄扃。 莊叟虛悲雁,終童漫識艇。幕中雖策畫,劍外且伶俜。 俁俁行忘止,鰥鰥臥不瞑。身應瘠於魯,淚欲溢為榮。 禹貢思金鼎,堯圖憶土鉶。公乎來入相,王欲駕雲亭。
suí jiàn lín huái diàn   táng chū jǐng xíng duàn áo zhī zhù   zhuó sān líng
lóng pán   sūn móu tíng cóng lái shī jùn jié   huàn dān qīng
jiù kāi dōng yuè   xióng fèn běi míng xié tóng xiè zhì chù   bàn fèng huáng tīng
hān zhàn réng huī   xiáng yāo dòu tíng jiāng jūn gōng   shū jiù wéi xīn
sāi shuí shēng shì   láng yān zàn tíng tián cāng hǎi niǎo   gǎn jìng tài yang yíng
nèi cǎo cái chuán zhào   qián máo míng láo chū shī biǎo   jǐn huāng jīng
shuǐ yíng zhǎng dài   yīn shān rào huà píng zhī yōu fēi kěn   wèi jué yǒu shān xīng
bǎo zuǒ chōng   chí zài yǎo míng nǎi xīn fáng àn shì   huá chēng míng tíng
àn jiǎ shén chū jìng   huī xǐng zhī dāng miào xuǎn   xiào ruò jìn guī níng
yuè lái qīn huǎng   shī chéng yǒu zhuǎn líng luó hán huáng zhái   liǔ yùn bái píng tīng
shén guī chóu kǒng   xiān cái xìng dīng 西 shān tóng yào   nán lǎo rén xīng
qǐng kuī guǎn   jīn kuì qiè píng yóu dāo   hái kòu xuán jiōng
zhuāng sǒu bēi yàn   zhōng tóng màn shí tǐng zhōng suī huà   jiàn wài qiě líng pīng
xíng wàng zhǐ   guān guān míng shēn yīng   lèi wèi róng
gòng jīn dǐng   yáo xíng gōng lái xiàng   wáng jià yún tíng