集太白語酬僧淨月

元代 張雨
主人碧岩里,為余話幽棲。真訣自從茅氏得,風流還與遠公齊。 滿堂空翠如可掃,而君解來一何好。白玉麈尾談重玄,琉璃硯水常枯槁。 蒼蒼雲松,拂彼白石。世人聞此皆掉頭,就中與君心莫逆。 袖拂紫煙去,空中聞天雞。借問蘇耽鶴,早晚向江西。
zhǔ rén yán   wèi huà yōu zhēn jué cóng máo shì fēng   liú hái yuǎn gōng    
mǎn 滿 táng kōng cuì sǎo   ér jūn jiě lái hǎo bái zhǔ wěi tán zhòng xuán liú   li yàn shuǐ cháng gǎo    
cāng cāng yún sōng   bái shí shì rén wén jiē diào tóu jiù   zhōng jūn xīn    
xiù yān   kōng zhōng wén tiān jiè wèn dān zǎo   wǎn xiàng jiāng   西