寄孫莘老

宋代 王令
默默曹自得,勞勞非吾任。 不與君子逢,誰復明此心。 偶客來自南,口有千里音。 知無木索勤,頗復山水吟。 對之為一笑,欣如獲千金。 宣城風物佳,古語昔已忱。 太平又其有,道途邈幽深。 溪流渺彎環,山劫屹抱臨。 況復寂寞人,黃綬事陸沉。 公田秫既收,客席酒屢斟。 悔予昔南浮,不往一就尋。 波濤忘日月,疾病廢古今。 歸來就羈銜,外慮日已侵。 適時愧非才,對客輒自瘖。 譬如火灸膚,暫忍久莫禁。 惟思百畝田,為可足釜鬵。 投身脫世箝,斂足蹈古箴。 寄言所同懷,相期在中林。
cáo   láo láo fēi rèn  
jūn zi féng   shuí míng xīn  
ǒu lái nán   kǒu yǒu qiān yīn  
zhī suǒ qín   shān shuǐ yín  
duì zhī wèi xiào   xīn huò qiān jīn  
xuān chéng fēng jiā   chén  
tài píng yòu yǒu   dào miǎo yōu shēn  
liú miǎo wān huán   shān jié bào lín  
kuàng rén   huáng shòu shì chén  
gōng tián shú shōu   jiǔ zhēn  
huǐ nán   wǎng jiù xún  
tāo wàng yuè   bìng fèi jīn  
guī lái jiù xián   wài qīn  
shì shí kuì fēi cái   duì zhé yīn  
huǒ jiǔ   zàn rěn jiǔ jìn  
wéi bǎi tián   wèi qín  
tóu shēn tuō shì qián   liǎn dǎo zhēn  
yán suǒ tóng huái   xiāng zài zhōng lín